<body><script type="text/javascript"> function setAttributeOnload(object, attribute, val) { if(window.addEventListener) { window.addEventListener('load', function(){ object[attribute] = val; }, false); } else { window.attachEvent('onload', function(){ object[attribute] = val; }); } } </script> <div id="navbar-iframe-container"></div> <script type="text/javascript" src="https://apis.google.com/js/plusone.js"></script> <script type="text/javascript"> gapi.load("gapi.iframes:gapi.iframes.style.bubble", function() { if (gapi.iframes && gapi.iframes.getContext) { gapi.iframes.getContext().openChild({ url: 'https://www.blogger.com/navbar.g?targetBlogID\x3d10127388\x26blogName\x3dTin+T%E1%BB%A9c+Ph%E1%BA%ADt+Gi%C3%A1o\x26publishMode\x3dPUBLISH_MODE_BLOGSPOT\x26navbarType\x3dBLUE\x26layoutType\x3dCLASSIC\x26searchRoot\x3dhttp://roomdieuphap.blogspot.com/search\x26blogLocale\x3dvi_VN\x26v\x3d2\x26homepageUrl\x3dhttp://roomdieuphap.blogspot.com/\x26vt\x3d-4899220088131586956', where: document.getElementById("navbar-iframe-container"), id: "navbar-iframe" }); } }); </script><!-- --><div id="flagi" style="visibility:hidden; position:absolute;" onmouseover="showDrop()" onmouseout="hideDrop()"><div id="flagtop"></div><div id="top-filler"></div><div id="flagi-body">Notify Blogger about objectionable content.<br /><a href="http://help.blogger.com/bin/answer.py?answer=1200"> What does this mean? </a> </div></div><div id="b-navbar"><a href="http://www.blogger.com/" id="b-logo" title="Go to Blogger.com"><img src="http://www.blogger.com/img/navbar/1/logobar.gif" alt="Blogger" width="80" height="24" /></a><div id="b-sms" class="b-mobile"><a href="sms:?body=Hi%2C%20check%20out%20Thong%20Bao%20at%20trangthongbao.blogspot.com">Send As SMS</a></div><form id="b-search" name="b-search" action="http://search.blogger.com/"><div id="b-more"><a href="http://www.blogger.com/" id="b-getorpost"><img src="http://www.blogger.com/img/navbar/1/btn_getblog.gif" alt="Get your own blog" width="112" height="15" /></a><a id="flagButton" style="display:none;" href="javascript:toggleFlag();" onmouseover="showDrop()" onmouseout="hideDrop()"><img src="http://www.blogger.com/img/navbar/1/flag.gif" name="flag" alt="Flag Blog" width="55" height="15" /></a><a href="http://www.blogger.com/redirect/next_blog.pyra?navBar=true" id="b-next"><img src="http://www.blogger.com/img/navbar/1/btn_nextblog.gif" alt="Next blog" width="72" height="15" /></a></div><div id="b-this"><input type="text" id="b-query" name="as_q" /><input type="hidden" name="ie" value="UTF-8" /><input type="hidden" name="ui" value="blg" /><input type="hidden" name="bl_url" value="trangthongbao.blogspot.com" /><input type="image" src="http://www.blogger.com/img/navbar/1/btn_search_this.gif" alt="Search This Blog" id="b-searchbtn" title="Search this blog with Google Blog Search" onclick="document.forms['b-search'].bl_url.value='trangthongbao.blogspot.com'" /><input type="image" src="http://www.blogger.com/img/navbar/1/btn_search_all.gif" alt="Search All Blogs" value="Search" id="b-searchallbtn" title="Search all blogs with Google Blog Search" onclick="document.forms['b-search'].bl_url.value=''" /><a href="javascript:BlogThis();" id="b-blogthis">BlogThis!</a></div></form></div><script type="text/javascript"><!-- var ID = 10977212;var HATE_INTERSTITIAL_COOKIE_NAME = 'dismissedInterstitial';var FLAG_COOKIE_NAME = 'flaggedBlog';var FLAG_BLOG_URL = 'http://www.blogger.com/flag-blog.g?nav=1&toFlag=' + ID;var UNFLAG_BLOG_URL = 'http://www.blogger.com/unflag-blog.g?nav=1&toFlag=' + ID;var FLAG_IMAGE_URL = 'http://www.blogger.com/img/navbar/1/flag.gif';var UNFLAG_IMAGE_URL = 'http://www.blogger.com/img/navbar/1/unflag.gif';var ncHasFlagged = false;var servletTarget = new Image(); function BlogThis() {Q='';x=document;y=window;if(x.selection) {Q=x.selection.createRange().text;} else if (y.getSelection) { Q=y.getSelection();} else if (x.getSelection) { Q=x.getSelection();}popw = y.open('http://www.blogger.com/blog_this.pyra?t=' + escape(Q) + '&u=' + escape(location.href) + '&n=' + escape(document.title),'bloggerForm','scrollbars=no,width=475,height=300,top=175,left=75,status=yes,resizable=yes');void(0);} function blogspotInit() {initFlag();} function hasFlagged() {return getCookie(FLAG_COOKIE_NAME) || ncHasFlagged;} function toggleFlag() {var date = new Date();var id = 10977212;if (hasFlagged()) {removeCookie(FLAG_COOKIE_NAME);servletTarget.src = UNFLAG_BLOG_URL + '&d=' + date.getTime();document.images['flag'].src = FLAG_IMAGE_URL;ncHasFlagged = false;} else { setBlogspotCookie(FLAG_COOKIE_NAME, 'true');servletTarget.src = FLAG_BLOG_URL + '&d=' + date.getTime();document.images['flag'].src = UNFLAG_IMAGE_URL;ncHasFlagged = true;}} function initFlag() {document.getElementById('flagButton').style.display = 'inline';if (hasFlagged()) {document.images['flag'].src = UNFLAG_IMAGE_URL;} else {document.images['flag'].src = FLAG_IMAGE_URL;}} function showDrop() {if (!hasFlagged()) {document.getElementById('flagi').style.visibility = 'visible';}} function hideDrop() {document.getElementById('flagi').style.visibility = 'hidden';} function setBlogspotCookie(name, val) {var expire = new Date((new Date()).getTime() + 5 * 24 * 60 * 60 * 1000);var path = '/';setCookie(name, val, null, expire, path, null);} function removeCookie(name){var expire = new Date((new Date()).getTime() - 1000); setCookie(name,'',null,expire,'/',null);} --></script><script type="text/javascript"> blogspotInit();</script><div id="space-for-ie"></div>

 

Thứ Năm, tháng 4 27, 2006

No. 0899 ( Hạt Cát dịch)
Một hành trình dài đi tìm kiếm chính mình

Bài viết của Lauren Ritchie, một cây bút của tờ báo địa phương Orlandosentinel.com , Florida
Published April 26, 2006
Florida, Hoa Kỳ- Khi giới trẻ trong lứa tuổi 20 bắt đầu tìm kiếm ý nghĩa của đời sống, họ thuờng tìm kiếm một cách nhanh chóng.

Khi nó xảy ra với những người ở lứa tuổi 50 như chúng ta, coi chừng đấy. Sự việc chắc chắn khác hơn.
Ngày nay, Mark Winwood bắt đầu một cuộc mạo hiểm thay đổi đời sống, và cảm ơn kỹ thuật, chúng ta có thể mang mối xúc cảm này đi cùng với anh.

Như bạn đang đọc chuyên mục này, chàng phóng viên 54 tuổi, người đặc biệt chuyên về vấn đề pháp lý chắc là đã đến gần Hy Mã Lạp Sơn ở Ấn Ðộ. Anh đã dự định chạy trốn khỏi Delhi với cái nóng 109 độ bằng hỏa xa, chạy trốn cái không khí ô nhiễm ngột ngạt màu nâu để tìm tới một miền núi non mát mẻ hơn.

Winwood đã sống tại Yalaha, Florida trong ba năm qua, đang phục hồi từ một cuộc ly dị thương tâm và sự vỡ nợ của công ty thông tin pháp lý chấm com của anh ở thành phố New York. Anh chọn sống ở Yalaha để được gần gũi với 3 đứa con của anh đang sống tại Longwood. Vài hôm trước, anh gửi một email thông báo rằng anh đang tiến tới “The Big Show- Màn Trình Diễn Vĩ Ðại”

Tất cả những điều này bắt đầu hồi năm ngoái, khi Winwood trải qua một tháng trường lang thangở Ấn Ðộ và chấm dứt tại Dharamsala, trú xứ lưu vong của Ðức Ðạt Lai Lạt Ma

Khi Winwood ở tại Dharamsala, anh ta đã đắm chìm trong nhiều chương trình văn hóa Phật Giáo Tây Tạng. Trong một lớp nấu ăn, anh làm bạn với hướng dẫn viên có tên là Singhi, một người từng chạy trốn đến Ấn Ðộ. Winwood đã viết lại câu chuyện của Singh, độc giả có thể tìm đọc thêm trên mạng tại địa chỉ http://www.timesoftibet.com/articles/493/1/The-Brother .

Chuyến đi đó không đủ để thỏa mãn.Winwood. Bây giờ anh đang nghe theo tiếng nói của trái tim trở lại Ấn Ðộ, hầu tìm kiếm thêm nhiều ý nghĩa của Phật giáo.

“Trọng điểm của sự quan tâm của tôi là am hiểu tận tường để nắm bắt và giải thích (cho bản thân tôi và những người khác) rằng tại vì sao mà người ta sinh sống ở dưới một hoàn cảnh khốn khó như vậy, trông thấy văn hóa của họ bị xâm thực bởi ảnh hưởng của phương Tây trên đời sống căn bản hằng ngày, bị ép buộc phải sinh sống trong cảnh đọa đày từ một vùng đất rất phong phú về địa lý, văn hóa, lịch sử, tâm linh và chủ nghĩa cá nhân cùng thẩm mỹ v.v…Winwood viết những điều này trong một email trong đêm hôm trước ngày khởi hành.

“Không nghi ngờ rằng Phật Pháp đóng một vai trò, nhưng tới cấp độ nào và chính xác là như thế nào ?”

Winwood dự định viết một quyển sách từ chuyến đi này, nhưng căn nguyên thực sự của chuyến đi này hình như là một cuộc tầm cầu khác- đó là một cuộc đời dài tầm cầu để khám phá những gì thực sự ẩn náo bên trong một con người và tìm hiểu xem nó liên hệ với toàn bộ thế giới như thế nào.

Một số nghi vấn có thể được giải đáp vào tháng 05, khi anh ta bắt đầu một khóa tu học tại một trung tâm Phật Giáo Tây Tạng trong khu rừng nằm phía trên Dharamsala.


A long journey to look inside, find one's self
Published April 26, 2006

When young people in their early 20s start looking for the meaning of life, they usually find it quickly.

When it happens to those of us hovering about 50, look out. Things are bound to get intense.

Today, Mark Winwood is starting a life-changing adventure, and thanks to technology, we can take this emotional ride with him.

As you read this, the 54-year-old journalist who specializes in legal issues should be nearly to the Himalayan mountains in India. He planned to flee the 109-degree temperatures in Delhi by train, escaping its filthy brown air for cooler mountain temperatures.

Winwood has lived in Yalaha for the past three years, recovering from a devastating divorce and the bust of his legal-information dot-com company in New York City. He picked Yalaha to be near his three children, who live in Longwood. A few days ago, he sent e-mail announcing that he's headed for "the big show."

This all began last year, when Winwood spent a month wandering through India, ending at Dharamsala, home of the Tibetan Buddhist leader, the Dalai Lama, and the Tibetan government in exile. (The Chinese occupation of Tibet began in 1949, and since then, teachers and religious leaders have kept their traditions, cultural and spiritualism alive by living elsewhere.)

While Winwood was in Dharamsala, he immersed himself in various Tibetan Buddhist cultural programs. In a cooking class, he befriended the instructor, a fellow named Singhi, who escaped to India. Winwood wrote Singhi's story, which readers can find in the online version of the Times of Tibet at www.timesoftibet.com/arti cles/493/1/The-Brother.

That tour was not enough to satisfy Winwood. Now, he is following his heart back to India, seeking more of the secrets of Buddhism.

"At the center of my intentions is understanding well enough to capture and explain [to myself and others] how it is that people living under such hardship, seeing their culture being eaten away by Western influences on a daily basis, forced to live in exile from a land that is so rich in geographic, cultural, spiritual, historical and personal importance and beauty . . . how is it that they are so compassionate and centered and present?" Winwood wrote in an e-mail on the eve of his departure Sunday.

"No doubt the Buddhism plays a role, but to what degree, and exactly how?"

Winwood is contemplating a book from this tour, but the real genesis of his trip seems to be a different search -- that lifelong quest to uncover what really lurks inside oneself and to learn how it meshes with the rest of the world.

Some answers may emerge starting May 10, when he begins a retreat at a small Tibetan Buddhist center in the forests above Dharamsala.

"Travelling solo can be very lonesome at times," Winwood wrote.

So he has a computer with him and plans to write an online account of his adventures. He hopes you'll respond with thoughts and observations to yawinwood@yahoo.com. His story is at http://mwinwood.blogspot.com, where you can still read accounts of his travels last year.

"My eyes and ears will be wide open, and I will follow my intuitions," he promised.

Lauren Ritchie can be reached at lritchie@orlandosentinel.com or 352-742-5918.

http://www.orlandosentinel.com/news/columnists/orl-lritchie2606apr26,0,5754777.column?coll=orl-news-col
No. 0903

Japanese-Afghan team tries to catalog Buddhist ruins

KABUL (Kyodo) A joint Japan-Afghanistan team that is trying to preserve Afghanistan's rich cultural heritage has confirmed the existence of Buddhist ruins near Kabul.

The joint study was undertaken by an Afghan archaeological research institute and Japan's National Research Institute for Cultural Properties in an area near Lake Koul-e Heshmatkhan in southern Kabul.

They found the foundation of a Buddhist temple that was used to house the Buddha's ashes. It is located under a police station south of the lake.

The excavation of the ruins of Tappe-e Narenj Buddhism located on the western side of the lake is under way. Experts believe the remains of a fifth-century Buddhist temple are scattered around the lake.

The Chinese Buddhist novel "Journey to the West" (1590s) cites the area as a place that the Buddhist monk Xuan Zang (602-664) passed through on the way home from India in the seventh century. He chronicled the area's geography and culture in an account of his travels in the Great Tang Dynasty Record of the Western Region.

Kazuya Yamauchi, director of the Japanese institute's regional environmental research office and a participant in the survey, said a detailed examination should prove that Xuan Zang took the path at the foot of the mountains in the southern section of Kabul.

This year, a French survey team is expected to look for the capital Bactria, which was the ancient Greek name of the country between the Hindu Kush and the Amu Darva. Its capital, Bactra, (now Balkh), was located in what is now Afghanistan and southern Tajikistan. The Bactrian kingdom lasted from 250 to 125 B.C.

The Tillya Tepe (Golden Hill) "Bactrian Gold" hoard, a collection of thousands of ornaments, found in the northern Afghan Province of Jawzjan in the late 1970s, was put on display at President Hamid Kharzai office in February.

The collection was missing during the country's prolonged civil war and the Taliban's Buddhist purges.

The Japan Times: Thursday, April 27, 2006
(C) All rights reserved

http://search.japantimes.co.jp/cgi-bin/nn20060427f6.html
No. 0900 (Nguồn trang Quảng Ðức)

Vĩnh biệt giáo sư Minh Chi, người thầy tận tụy

Sài Gòn, 26.04.2006 - Sau một năm dài lâm bệnh, gia đình cùng y Bác Sĩ Bệnh Viện Thống Nhất đã tận tâm điều trị, nhưng do tuổi già sức yếu nên Giáo sư Minh Chi (thế danh Đinh Văn Vinh) đã trút hơi thở cuối cùng vào lúc 4 giờ ngày 25.04.2006 (nhằm ngày 28.03.Bính Tuất), hưởng thọ 87 tuổi. Ông nguyên là : Ủy Viên hội Đồng trị sự TW – Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam; Phó viện trưởng viện nghiên cứu Phật học Việt Nam; Chủ tịch Hội đồng Khoa Học – Giáo vụ học viện Phật giáo Việt Nam tại Sài Gòn.

Tưởng niệm Phật tử học giả Minh Chi.

Nghe tin ông mất, thật là đau xót vì từ nay Phật giáo mất đi một người Phật tử trí thức chân chính và Viện Nghiên Cứu mất đi một Phó Viện trưởng, nhà nghiên cứu, dịch giả… Mặc dù ông ngã bệnh mấy tháng qua sau lần phẩu thật, nhưng nghe ông mất thật là bất ngờ. Nói bất ngờ là vì tinh thần minh mẫn, và nghị lực phi thường của ông ở tuổi 80 mà vẫn phục vụ tốt cho Viện Nghiên cứu nhiều lĩnh vực.

Ông sinh năm 1920, mất vào lúc 3h45 ngày 25/04/2006 (28.03.Bính Tuất) thọ 87 tuổi. Có thể nói ông như một đại thọ trong giới nghiên cứu và dịch thuật ở Việt Nam. Ông đã để lại cho đời khoảng 20 đầu sách đã và đang in đồng thời hàng ngàn bài viết mang tính nghiên cứu chuyên sâu về lịch sử, xã hội văn hoá và tâm linh.

Trong các giảng đường Đại học ở xã hội hay trong Phật giáo điều có dấu ấn để lại của ông. Phong thái thân thiện, cởi mở nhiệt tình khi giúp cho sinh viên hay những nhà nghiên cứu ngoại quốc muốn tìm hiểu về văn hoá đất nước hay Phật giáo Việt Nam ông điều sẳn lòng. Khi nghiên cứu được một vấn đề, hoặc có một tư liệu quí hiếm giới thiệu, thậm chí vui vẻ cho photocopy. “…Ông bảo: một cuốn sách thật sự có nghĩa khi được nhiều người tiếp nhận, bởi đó là thông điệp của tác giả, nếu chúng ta quí hoặc trân trọng mà đem cho nó vào tủ khoá lại thì tội nghiệp cho cuốn sách đó lắm” Triết lý và nhân cách sống giản dị và khiêm tốn của ông đã để lại một ấn tượng đẹp cho người tiếp xúc.

Một lần nọ chúng tôi hỏi ông, động lực nào mà Thầy có được một khả năng làm việc không biết mõi mệt và nguồn sống tràn đầy sinh lực, mặc dù đã trên 80? Ông bảo: “ Tôi học theo gương của quí Ôn và được sự chỉ bảo tận tình của H.T .Thích Minh Châu. Đồng thời tôi luôn áp dụng lợi Phật dạy qua 4 bộ Nikāya nên tôi tâm tôi được nhiều an lạc; chứ thật tình tuổi cao sức yếu, lẽ ra chỉ ở nhà hoặc mất lâu rồi. Quả là Phật độ thôi!”

Đấy là một nét đẹp ở Ông, khó tìm được một người giống ở thế kỷ thứ 21 này. Ông là người Phật tử, nhưng lại am tường giáo lý sâu sắc nên bản thân chúng tôi vẫn xem ông như một vị thầy bởi sự thể hiện tinh thần hội nhập “trần bất nhiễm trần” tính triết lý của Phật hoàng Trần Nhân Tông. Ông như một vì sao sáng giữa bầu trời Phật giáo, càng nhìn càng sáng!

Sài gòn, ngày 25/04/2006

Lệ Thọ