<body><script type="text/javascript"> function setAttributeOnload(object, attribute, val) { if(window.addEventListener) { window.addEventListener('load', function(){ object[attribute] = val; }, false); } else { window.attachEvent('onload', function(){ object[attribute] = val; }); } } </script> <div id="navbar-iframe-container"></div> <script type="text/javascript" src="https://apis.google.com/js/plusone.js"></script> <script type="text/javascript"> gapi.load("gapi.iframes:gapi.iframes.style.bubble", function() { if (gapi.iframes && gapi.iframes.getContext) { gapi.iframes.getContext().openChild({ url: 'https://www.blogger.com/navbar.g?targetBlogID\x3d10127388\x26blogName\x3dTin+T%E1%BB%A9c+Ph%E1%BA%ADt+Gi%C3%A1o\x26publishMode\x3dPUBLISH_MODE_BLOGSPOT\x26navbarType\x3dBLUE\x26layoutType\x3dCLASSIC\x26searchRoot\x3dhttp://roomdieuphap.blogspot.com/search\x26blogLocale\x3dvi_VN\x26v\x3d2\x26homepageUrl\x3dhttp://roomdieuphap.blogspot.com/\x26vt\x3d-4899220088131586956', where: document.getElementById("navbar-iframe-container"), id: "navbar-iframe" }); } }); </script><!-- --><div id="flagi" style="visibility:hidden; position:absolute;" onmouseover="showDrop()" onmouseout="hideDrop()"><div id="flagtop"></div><div id="top-filler"></div><div id="flagi-body">Notify Blogger about objectionable content.<br /><a href="http://help.blogger.com/bin/answer.py?answer=1200"> What does this mean? </a> </div></div><div id="b-navbar"><a href="http://www.blogger.com/" id="b-logo" title="Go to Blogger.com"><img src="http://www.blogger.com/img/navbar/1/logobar.gif" alt="Blogger" width="80" height="24" /></a><div id="b-sms" class="b-mobile"><a href="sms:?body=Hi%2C%20check%20out%20Thong%20Bao%20at%20trangthongbao.blogspot.com">Send As SMS</a></div><form id="b-search" name="b-search" action="http://search.blogger.com/"><div id="b-more"><a href="http://www.blogger.com/" id="b-getorpost"><img src="http://www.blogger.com/img/navbar/1/btn_getblog.gif" alt="Get your own blog" width="112" height="15" /></a><a id="flagButton" style="display:none;" href="javascript:toggleFlag();" onmouseover="showDrop()" onmouseout="hideDrop()"><img src="http://www.blogger.com/img/navbar/1/flag.gif" name="flag" alt="Flag Blog" width="55" height="15" /></a><a href="http://www.blogger.com/redirect/next_blog.pyra?navBar=true" id="b-next"><img src="http://www.blogger.com/img/navbar/1/btn_nextblog.gif" alt="Next blog" width="72" height="15" /></a></div><div id="b-this"><input type="text" id="b-query" name="as_q" /><input type="hidden" name="ie" value="UTF-8" /><input type="hidden" name="ui" value="blg" /><input type="hidden" name="bl_url" value="trangthongbao.blogspot.com" /><input type="image" src="http://www.blogger.com/img/navbar/1/btn_search_this.gif" alt="Search This Blog" id="b-searchbtn" title="Search this blog with Google Blog Search" onclick="document.forms['b-search'].bl_url.value='trangthongbao.blogspot.com'" /><input type="image" src="http://www.blogger.com/img/navbar/1/btn_search_all.gif" alt="Search All Blogs" value="Search" id="b-searchallbtn" title="Search all blogs with Google Blog Search" onclick="document.forms['b-search'].bl_url.value=''" /><a href="javascript:BlogThis();" id="b-blogthis">BlogThis!</a></div></form></div><script type="text/javascript"><!-- var ID = 10977212;var HATE_INTERSTITIAL_COOKIE_NAME = 'dismissedInterstitial';var FLAG_COOKIE_NAME = 'flaggedBlog';var FLAG_BLOG_URL = 'http://www.blogger.com/flag-blog.g?nav=1&toFlag=' + ID;var UNFLAG_BLOG_URL = 'http://www.blogger.com/unflag-blog.g?nav=1&toFlag=' + ID;var FLAG_IMAGE_URL = 'http://www.blogger.com/img/navbar/1/flag.gif';var UNFLAG_IMAGE_URL = 'http://www.blogger.com/img/navbar/1/unflag.gif';var ncHasFlagged = false;var servletTarget = new Image(); function BlogThis() {Q='';x=document;y=window;if(x.selection) {Q=x.selection.createRange().text;} else if (y.getSelection) { Q=y.getSelection();} else if (x.getSelection) { Q=x.getSelection();}popw = y.open('http://www.blogger.com/blog_this.pyra?t=' + escape(Q) + '&u=' + escape(location.href) + '&n=' + escape(document.title),'bloggerForm','scrollbars=no,width=475,height=300,top=175,left=75,status=yes,resizable=yes');void(0);} function blogspotInit() {initFlag();} function hasFlagged() {return getCookie(FLAG_COOKIE_NAME) || ncHasFlagged;} function toggleFlag() {var date = new Date();var id = 10977212;if (hasFlagged()) {removeCookie(FLAG_COOKIE_NAME);servletTarget.src = UNFLAG_BLOG_URL + '&d=' + date.getTime();document.images['flag'].src = FLAG_IMAGE_URL;ncHasFlagged = false;} else { setBlogspotCookie(FLAG_COOKIE_NAME, 'true');servletTarget.src = FLAG_BLOG_URL + '&d=' + date.getTime();document.images['flag'].src = UNFLAG_IMAGE_URL;ncHasFlagged = true;}} function initFlag() {document.getElementById('flagButton').style.display = 'inline';if (hasFlagged()) {document.images['flag'].src = UNFLAG_IMAGE_URL;} else {document.images['flag'].src = FLAG_IMAGE_URL;}} function showDrop() {if (!hasFlagged()) {document.getElementById('flagi').style.visibility = 'visible';}} function hideDrop() {document.getElementById('flagi').style.visibility = 'hidden';} function setBlogspotCookie(name, val) {var expire = new Date((new Date()).getTime() + 5 * 24 * 60 * 60 * 1000);var path = '/';setCookie(name, val, null, expire, path, null);} function removeCookie(name){var expire = new Date((new Date()).getTime() - 1000); setCookie(name,'',null,expire,'/',null);} --></script><script type="text/javascript"> blogspotInit();</script><div id="space-for-ie"></div>

 

Thứ Bảy, tháng 1 22, 2005

No. 009 History of Tooth Relic

LỊCH SỬ XÁ LƠI RĂNG

(http://www.mysrilanka.com)

Xá lợi răng được đem từ Ấn Độ qua Sri Lanka năm 371 sau Công nguyên. Vào thời đó ở Ấn độ có một vị vua tên là Buhasiva. Khi đi đánh trận ông giao xá lợi răng cho vị phò mã tên là Dantha và dặn dò rằng nếu ông thua trận thì hãy đem xá lợi răng này qua Sri Lanka nơi bạn của ông đang trị vì. Khi nhà vua thất trận, con gái của ông là công chúa Hemamali và phò mã Dantha đem xá lợi răng qua Sri Lanka. Xá lợi được giâú trong búi tóc của công chúa cho an toàn. Khi họ đến Sri Lanka thì vua Mahasen, bạn của vua Buhasiva đã băng hà. Vì vậy họ dâng xá lợi đến đức vua Megavan trị vì ở Anuradhapura. Sau đó xá lợi răng được chuyển đến chư tăng ở Abhyagiriya để bảo tồn và tôn thờ.
Sau đó theo truyền thống, xá lợi răng được xem là quốc bảo, là biểu tượng của ngôi vua, và được tôn thờ trong một ngôi bảo điện trong một ngôi chùa ở hoàng cung ngay trong kinh đô, được chính nhà vua bảo vệ. Khi kinh đô được chuyển từ Anuradhapura đến Polonnaruwa, Vua Vijayabahu đệ nhất đem xá lợi theo đến Polonnaruwa và xây một ngôi tháp để thờ xá lợi. Sau đó một thời gian, Hoàng hậu Sugala đem xá lợi đến Vịnh Amsterdam và giấu trong một pháo đài ở đó. Sau cuộc chiến tranh rất dài, vua Parakramabahu đệ nhất lại đem xá lợi về lại Polonnaruwa. Vua Nissankamalla cũng xây một ngôi tháp gọi là Hatadage để thờ xá lợi. Sau đó xá lợi lại được mang đi Dambadeniya,Yapahuwa, Kurunegala, rồi từ Kurunegala đến Kotte. Trong thời Mayadunna, xá lợi được đưa đến Seethawaka. Đến thời vua Rajasinghe đệ nhất, thế lực Bồ Đào Nha xâm chiếm vùng bờ biển, và xá lợi được đưa đến chùa Delgamuwa ở Kuruwita thuộc quận Rathnapura và đến năm 1593, xá lợi được đưa về Kandy dưới sự bảo hộ của vua Wimaladharmasuriya. Năm 1753, lễ hội Kandy Perahara được bắt đầu để tôn vinh xá lợi, và xá lợi được rước đi khắp thành phố Kandy. Sau khi Sri Lanka ký Hiệp Ước với Anh năm 1815, xá lợi được giao cho 3 người gìn giữ, đó là các hoà thượng thượng thủ chùa Asgiriya, chùa Malwatta và chùa Diyawadana Nilame, cho đến tận ngày nay.
Trong thời vua Wimaladharmasuriya, tháp thờ xá lợi răng được xây dựng. Đó là một ngôi tháp gồm 2 tầng. Sau đó vua Wimaladharmasuriya đệ nhị lại cho xây thêm một ngôi tháp 3 tầng. Vua Narendrasingha trùng tu và cho vẽ tranh minh hoạ 32 câu chuyên bổn sanh trên tường của sân chùa.
Đền bát giác Paththirippuva vốn là một phần của cung điện, nơi nhà vua thường đến để chỉ thị cho dân chúng. Đền này được Devendra Moolachari xây dựng dưới thời vua Sri Wickrama Rajasingha. Ngôi đền này được dâng cúng đến chùa thờ xá lợi, và được dùng làm thư viện tàng chứa các bộ kinh viết trên lá bối.
Có 2 vòng tường thành bao quanh chùa. Vòng thứ nhất được gọi là “diyareli bemma”, có dạng hình gợn sóng. Khi không có điện thì có thể để đèn dầu dọc theo tường này. Vòng tường sát với chùa được gọi là “walakulu bemma”. Bước vào cổng chùa sẽ thấy một vòng bán nguyệt và hai bên có hình những con voi được chạm trổ rất đẹp. Khi bước qua cổng sẽ thấy tượng một người đứng gác cổng chùa. Đi qua một cái động gọi là Ambarawa thì sẽ đến một cái sân dành cho những người đánh trống, ngay trước tháp thờ xá lợi. Tầng dưới của tháp gọi là pallemaluwa, tầng trên gọi là uda mahala. Bên tay phải của đền bát giác là chánh điện thờ Phật. Tầng dưới gồm có 2 gian phòng, rồi đến phòng kho là nơi chứa những lễ vật người ta đem đến cúng dường. Những tấm cửa gỗ được trang hoàng với những cái đĩa bạc với biểu tượng mặt trăng và mặt trời ở hai bên. Tầng trên có 3 gian. Gian thứ nhất và gian thứ hai được gọi là hương thất. Chính trong gian thứ nhất này xá lợi được trưng bày. Gian thứ ba được gọi là wadahitina maligawa, nơi cất giữ xá lợi. Những khung cửa của 3 gian này được khảm ngà voi. Có bảy cái hộp tráp bằng vàng bao quanh xá lợi răng, mỗi hộp đều có nạm ngọc quý. Hộp ngoài cùng đụng những thứ trân bảo do các vị vua và các vị khách quý cúng dường đến xá lợi. Có một cái khung thờ xá lợi do Ấn độ tặng với xá lợi Phật lấy từ tháp Dharmajika ở Thaksala. Bình đựng xá lợi được bao bọc bởi khung kiếng chống đạn. Phía trước khung thờ xá lợi là một bàn thờ gỗ khảm bạc. Phía trên từ trần nhà có treo hoa sen làm bằng vàng vơí những viên ngọc quý ở giữa. Hàng ngày có ba khoá lễ. Khoá lễ buổi sáng bắt đầu lúc 4h30, khoá lễ thứ hai lúc 10h30 và khoá lễ thứ ba lúc 6h30. Vào 4h30 sáng và 10h30 sáng, 32 phần cơm và rau được nấu để dâng cúng, và buổi chiều các loại nước như trà, nước trái cây, v.v… được dâng cúng, vì người ta tin rằng cúng dường xá lợi Phật cũng như cúng dường Đức Phật còn tại thế. (Liễu Pháp dịch)


History of Tooth Relic

http://www.mysrilanka.com

The tooth relic was brought to Sri Lanka in 371 A.D. from India. In India there was a king called Buhasiva. He has instructed his son in law Dhantha supposing if he lost in the battle take the tooth relic to Sri Lanka where his friend was living. He handed over this tooth relic to his son in law DhanthaThe king lost the battle and his daughter princes Hemamali and son in law Dhantha brought the tooth relic to Sri Lanka, and it was hidden in her knot of hair foe safety. When they reached Sri Lanka King Buhasiva’s friendly king Mahasen had died. So they handed the sacred tooth relic to king Megavan who was ruling in Anuradhapura. The sacred tooth relic was then handed over to bikku, buddhist monk’s of Abayagiriya for safe keeping and also object of worship for Buddha’s. Traditionally thereafter the sacred tooth relic was regarded as a royal treasure and symbol of kingship and was enshrined in the private shrine room of temple in the royal palace complex of Capital and protected by the king himself. When the capital was shifted from Anuradhapura to Polonnaruwa the tooth relic was taken to Polonnaruwa by king Vijayabahu 1 and he constructed “Atadage”and enshrined it.Aftertsome time Queen Sugala has taken the tooth to Amsterdam bay.There was a fortress and it was hidden there. After a long battle king Parakramabahu the 1st brought the tooth relic again to Polonnaruwa. And king Nissankamalla constructed the tooth relic temple called "Hatadage" and enshrined it. After that it was brought to Dmbadeniya,Yapahuwa, Kurunegala from Kurunegala they brought to Kotte. During the period of Mayadunna it was taken to Seethawaka.During period of Rajasinghe 1, portugues power spread in the costal area and it was taken to Delgamuwa Viharaya, which is situated at Kuruwita in Rathnapura district, and it was taken to Kandy in 1593 and kept by king Wimaladharmasuriya. In 1753 the Kandy Perahara started to honour the tooth relic, and it was taken around the Kandy town.After Sri Lanka was concord by British in 1815 the custody of the sacred tooth relic given over to three custodians. The venerable mahanayaka thero of Asgiriya and malwatta chapters and to the Diyawadana Nilame, the chief custodian, and continue even to day. During the period of king wimaladhrmasuriya the temple of tooth relic constructed.he made it a two storied building. Later king wimaladhrmasuriya the 2nd, have constructed three storied building. King Narendrasingha re-built and had paintings of 32 jathaka stories of Depict of the wall of court yard.Paththirippuva (octagan) is part of the royal palace. King used to come and address the people from there. It was constructed by Devendra Moolachari during the period of king Sri Wickrama Rajasingha. Now it’s handed over to the temple of tooth relic, and uses as a library of ola leaves. In front of the Daladha Maligava you get the “diyarelibemma”. as soon as you come out side in the wall you get the diyarelibemma, in the shape of a waves get in the lake. When the electricity is not there you can keep the oil lamp and light in the “diyarelibemma”. There are two walls. First one is calld “diyareli bemma”. The one close to the temple calls “walakulu bemma” at the entrance you get the “maha wahalkada” one of the entrance to the palace area. At the entrance you get a moonstone and by both sides you get nicely carved elephant figures. When you enter the wahalkada you come through a door – way, with makara thorana. And a figur of dhorotupala.(door man) When you pass through a cave called ambarawa. Then you come to the hevisi mandapaya (drumers' courtyard) in front of the sacred tooth relic temple. The lower chamber of the temple call pallemaluwa. Upper chamber call uda mahala or wedahitina mahala. To the right side of the octagon is aramudal ge in which you get the Buddha's image house. then you get pirith mandapaya. Lower chamber of this building have two rooms called dig ge, long house. Other one is maha aramudhala. The treasure room, where the gifts offered are housed. The wooden doors framed over late with rich silver plates with the sun and moon symbol either sides. That is in the lover floor. In the upper chamber there are three rooms. handhun hunama, is the name given to first and second room, or sandal wood shed or gandhakutiya, or perfume chamber. It is the first room that the exposition of the tooth relic take place. The third room is called wadahitina maligawa , where the tooth relic reside. Door frames in these chambers are late with ivory. There are seven golden caskets enclosed for the tooth relic and each studded with precious gems. The outer most caster is embedded by jewellery offered to the relic by various kings and other distinguished quest. on the right hand of the tooth relic is the perahera karaduwa. There is a relic chamber presented by India with the Buddha's relic from dharmajika sthoopa in Thaksala the relic casket is covered with bullet proof glass frame. In front of it is the wooden alter mal asana in late with silver. over it from the ceiling hangs lotus flower made out of gold with gems at the center.Daily rituals are performed three times a day. One is early morning at 4.30 a.m. second is at 10.30. a.m. and the third is at 6.30. p.m. in the evening at 4.30 a.m. and 10.30 a.m. 32 measures of rice are cooked as offering for Breakfast and Lunch every day. 32 vegetables are cooked for alms and in the evening various medicinal drinks like koththamalli, tea, fruit juice, with beetle and banana are offered as Buddhist's believe treating Buddha's relic is like treating Buddha alive.
No. 008 Meditation for the Holidays

KHOÁ THIỀN CHO KỲ NGHỈ

của Valerie Kreutzer trích từ báo Seattle Post – Intelligencer
(Valerie Kreutzer là phóng viên tự do sống ở Seattle.)


Tôi từng là thành viên của một nhóm chuyên tổ chức lễ Giáng sinh, trang hoàng những cây cao nhất trong vùng, nướng bánh cho đến quá nửa đêm và mời nhiều người đến để hát mừng trong ngày chủ nhật cuối cùng của mùa vọng. Nhưng rồi cái chết ám ảnh làm cho đời sống của tôi thay đổi, và từ đó tôi đi tìm những ý nghĩa và những nghi lễ mới.
Vì vậy lễ Tạ Ơn năm ngoái tôi khăn gói lên đường đi Thái Lan, một xứ sở Phật giáo. Nhờ cuốn sách hướng dẫn du lịch Lonely Planet, tôi đi đến trung tâm thiền Vipassana ở Chiang Mai, nơi những người ngoại quốc có thể đến để học vipassana, một cách thực tập thiền hành và thiền toạ trong yên lặng.
Một vị sư trẻ trong chiếc y vàng cho tôi xem một bản nội quy dài với những điều nên làm và không nên làm: không nói chuyện, đọc sách hay viết lách, mỗi ngày chỉ ngủ 4 tiếng, không tiếp xúc với bên ngoài, không rời thiền viện nếu không được phép.
Phòng tôi có một cái giường gỗ không có nệm, phòng vệ sinh không có flush, một vòi nước lạnh và một cái xô nhựa chứa nước. Đây không phải là nơi để mà vui chơi.
Khoá thiền bắt đầu với 6 giờ ngồi thiền và sau đó tăng lên đến 12 giờ một ngày. Chúng tôi thức dậy lúc 4h sáng để hành thiền. Điểm tâm, gồm có cơm và canh rau, lúc 6h, và bữa trưa, cũng cơm và rau lúc10h30, và buổi chiều thì không ăn gì hết. Bữa ăn diễn ra trong im lặng, sau khi tụng một bài kinh ngắn trong đó chúng tôi phải quán tưởng rằng ăn không phải để thoả thích mà chỉ để nuôi sống thân thể.
Buổi chiều chúng tôi trình pháp với vị thiền sư. Ngài thường hỏi : “Anh hành thiền thế nào, Valerie?”, và gật gù một cách thản nhiên, thân thiện khi tôi phàn nàn về chuyện sưng chân, đau lưng, và chóng mặt hồi sáng. Ngài từ tốn nhắc tôi tập trung vào hơi thở. Ngài khuyên tôi nhận biết những tư tưởng xuất hiện, nhưng đừng để cho chúng kéo dài. Cứ tiếp tục thở vào, thở ra, thở vào, thở ra.
Và như vậy trong bộ đồ trắng của một thiền sinh, tôi ngồi thiền và đi kinh hành, tìm kiếm chân lý bên trong chính mình. Đó là một công việc rất khó khăn, và tôi chưa đi đủ xa để thấy được chân lý. Nhưng mà tôi đã cảm nhận được những giây phút an vui thuần tịnh. Như một buổi sáng khi tôi ngồi thiền lúc 4h30 dưới bầu trời đầy sao, nhìn ngắm ánh sáng của nó mờ dần trong buổi bình minh của một ngày mới.

(Liễu Pháp dịch)

Meditation for the Holidays

Valerie Kreutzer is a freelance writer living in Seattle.
Source: Seattle Post - Intelligencer

I used to be part of the Christmas brigade, decorating the tallest tree in the neighborhood, baking German cookies past midnight and inviting multitudes for carols on the fourth Sunday of Advent. But then death intruded and life changed, and I've been searching for new rituals and metaphors ever since.

So, last year I packed my bags on Thanksgiving and retreated to Thailand, a Buddhist country. The Lonely Planet, my travel guide, led me to the Northern Insight Meditation Center near Chiang Mai, where foreigners are welcome to learn vipassana, a practice of silent walking and sitting meditation.
A young monk in saffron robe showed me the long list of dos and don'ts: no talking, reading or writing; only four hours of sleep; no outside contact; no leaving of the premises without permission. My room had a wooden cot without a mattress, the toilet was non- flushing, and a faucet dispensed cold water into a plastic bucket. This was no Club Med.
The course started with six hours of meditation and soon increased to 12 hours a day. We were up at 4 a.m. to meditate. Breakfast, a rice and vegetable soup, was at 6; a lunch of rice and vegetables followed at 10:30; no food after noon. Meals, taken in silence, were preceded by litanies in which we promised to eat "not for pleasure, but only for the nourishment of our body."
In the afternoon we reported to the abbot. "How is your practice, Valerie?" he would ask and then nod in friendly detachment when I complained about swollen feet, back pain and spells of fainting in the morning. Quietly he reminded me to concentrate on my breath. Acknowledge thoughts that come, but don't let them linger, he advised. Keep breathing, in-out, in-out.
And so I sat or walked with my white-robed fellow yogis, searching for the truth within. It's hard work, and I never got that far. But I experienced moments of pure bliss. Like the morning when I meditated at 4:30 under a starry sky, slowly seeing its light diminish against the dawning of a new day.

No. 007 Youth Urge Govt To Ban Japanese Buddhist Monks From Coming To Indonesia

THANH NIÊN ĐÒI CHÍNH PHỦ CẤM CÁC TU SĨ PHẬT GIÁO NHẬT ĐẾN INDONESIA

Jakarta (Berita) : Một số đại diện của các tổ chức thanh niên ở Jakarta đã đòi hỏi chính phủ ngăn cấm các tu sĩ Phật giáo Nhật của phái Nichiren Shosu đến Indonesia vào ngày 25 tháng 1 năm 2005. Ông Nico Uskono, Tổng Chủ Tịch Tổ Chức Thanh Niên Công Giáo phát biểu vào tối thứ Ba là “Chúng tôi đòi Chính phủ ngăn cản họ vào Indonesia vì e ngại rằng họ sẽ gây nên sự chia rẽ tôn giáo ở Indonesia”. Những thông báo gần đây cho biết Abe Nikken, người đứng đầu phái Nichiren Shosu ở Nhật trong một bài phát biểu đã hạ uy tín của hai tôn giáo khác. Cựu Bộ Trưởng Bộ Tôn Giáo, ông Tarmizi Taher, trong một bài báo đăng trong một tờ báo hàng đầu ở đây vào ngày 7 tháng 1 năm 2005 đã nói rằng lời phát biểu của ông Abe phản ánh một thái độ không khoan dung, xem thường và có ý muốn loại trừ tôn giáo khác. Liên quan đến lời phát biểu của ông Abe cùng với chuyến viếng thăm của một đoàn đại biểu gồm 88 thành viên, trong đó có các tu sĩ, cùng các phu nhân và đệ tử của họ dự định diễn ra vào ngày 25 tháng 1 năm 2005, để tham dự một buổi lễ Phật giáo đặc biệt, một số các đại biểu thanh niên đã yêu cầu chính phủ ngăn cấm họ đến Indonesia. Ông Nico cũng yêu cầu Bộ Cư Trú huỷ bỏ thị thực đã được cấp bởi Sứ Quán Indonesia ở Tokyo.
(Liễu Pháp dịch)

Youth Urge Govt To Ban Japanese Buddhist Monks From Coming To Indonesia

Jakarta ( Berita ) : A number of exponents from various youth organizations in Indonesia had urged the government to ban Japanese Buddhist monks of the Nichiren Shosu sect from coming to Indonesia scheduled on January 25, 2005. "We are urging the government not to allow them to enter Indonesia as it is feared they might cause a disruption of religious harmony in Indonesia," General Chairman of the Catholic Youth Organization Nico Uskono said here Tuesday night. Recent reports have it that Abe Nikken, chief of the Japanese Nichiren Shosu sect, delivered a sermon discrediting two religions. And former Religious Affairs Minister Tarmizi Taher had even said in an article carried in a leading newspaper here on January 7, 2005, that Abe's statement reflected an exclusive and intolerant attitude and disrespect of another religion. In connection with Abe's statement and the planned visit of an 88-member delegation of Buddhist monks, their wives and followers to Indonesia on January 25, 2005, to attend a special Buddhist ritual, a number of youth exponents had urged the government to ban them from entering the country. Nico also urged the Directorate General of Immigration to cancel the visas already issued by the Indonesian Embassy in Tokyo.(ant)