<body><script type="text/javascript"> function setAttributeOnload(object, attribute, val) { if(window.addEventListener) { window.addEventListener('load', function(){ object[attribute] = val; }, false); } else { window.attachEvent('onload', function(){ object[attribute] = val; }); } } </script> <div id="navbar-iframe-container"></div> <script type="text/javascript" src="https://apis.google.com/js/plusone.js"></script> <script type="text/javascript"> gapi.load("gapi.iframes:gapi.iframes.style.bubble", function() { if (gapi.iframes && gapi.iframes.getContext) { gapi.iframes.getContext().openChild({ url: 'https://www.blogger.com/navbar.g?targetBlogID\x3d10127388\x26blogName\x3dTin+T%E1%BB%A9c+Ph%E1%BA%ADt+Gi%C3%A1o\x26publishMode\x3dPUBLISH_MODE_BLOGSPOT\x26navbarType\x3dBLUE\x26layoutType\x3dCLASSIC\x26searchRoot\x3dhttp://roomdieuphap.blogspot.com/search\x26blogLocale\x3dvi_VN\x26v\x3d2\x26homepageUrl\x3dhttp://roomdieuphap.blogspot.com/\x26vt\x3d-4899220088131586956', where: document.getElementById("navbar-iframe-container"), id: "navbar-iframe" }); } }); </script><!-- --><div id="flagi" style="visibility:hidden; position:absolute;" onmouseover="showDrop()" onmouseout="hideDrop()"><div id="flagtop"></div><div id="top-filler"></div><div id="flagi-body">Notify Blogger about objectionable content.<br /><a href="http://help.blogger.com/bin/answer.py?answer=1200"> What does this mean? </a> </div></div><div id="b-navbar"><a href="http://www.blogger.com/" id="b-logo" title="Go to Blogger.com"><img src="http://www.blogger.com/img/navbar/1/logobar.gif" alt="Blogger" width="80" height="24" /></a><div id="b-sms" class="b-mobile"><a href="sms:?body=Hi%2C%20check%20out%20Thong%20Bao%20at%20trangthongbao.blogspot.com">Send As SMS</a></div><form id="b-search" name="b-search" action="http://search.blogger.com/"><div id="b-more"><a href="http://www.blogger.com/" id="b-getorpost"><img src="http://www.blogger.com/img/navbar/1/btn_getblog.gif" alt="Get your own blog" width="112" height="15" /></a><a id="flagButton" style="display:none;" href="javascript:toggleFlag();" onmouseover="showDrop()" onmouseout="hideDrop()"><img src="http://www.blogger.com/img/navbar/1/flag.gif" name="flag" alt="Flag Blog" width="55" height="15" /></a><a href="http://www.blogger.com/redirect/next_blog.pyra?navBar=true" id="b-next"><img src="http://www.blogger.com/img/navbar/1/btn_nextblog.gif" alt="Next blog" width="72" height="15" /></a></div><div id="b-this"><input type="text" id="b-query" name="as_q" /><input type="hidden" name="ie" value="UTF-8" /><input type="hidden" name="ui" value="blg" /><input type="hidden" name="bl_url" value="trangthongbao.blogspot.com" /><input type="image" src="http://www.blogger.com/img/navbar/1/btn_search_this.gif" alt="Search This Blog" id="b-searchbtn" title="Search this blog with Google Blog Search" onclick="document.forms['b-search'].bl_url.value='trangthongbao.blogspot.com'" /><input type="image" src="http://www.blogger.com/img/navbar/1/btn_search_all.gif" alt="Search All Blogs" value="Search" id="b-searchallbtn" title="Search all blogs with Google Blog Search" onclick="document.forms['b-search'].bl_url.value=''" /><a href="javascript:BlogThis();" id="b-blogthis">BlogThis!</a></div></form></div><script type="text/javascript"><!-- var ID = 10977212;var HATE_INTERSTITIAL_COOKIE_NAME = 'dismissedInterstitial';var FLAG_COOKIE_NAME = 'flaggedBlog';var FLAG_BLOG_URL = 'http://www.blogger.com/flag-blog.g?nav=1&toFlag=' + ID;var UNFLAG_BLOG_URL = 'http://www.blogger.com/unflag-blog.g?nav=1&toFlag=' + ID;var FLAG_IMAGE_URL = 'http://www.blogger.com/img/navbar/1/flag.gif';var UNFLAG_IMAGE_URL = 'http://www.blogger.com/img/navbar/1/unflag.gif';var ncHasFlagged = false;var servletTarget = new Image(); function BlogThis() {Q='';x=document;y=window;if(x.selection) {Q=x.selection.createRange().text;} else if (y.getSelection) { Q=y.getSelection();} else if (x.getSelection) { Q=x.getSelection();}popw = y.open('http://www.blogger.com/blog_this.pyra?t=' + escape(Q) + '&u=' + escape(location.href) + '&n=' + escape(document.title),'bloggerForm','scrollbars=no,width=475,height=300,top=175,left=75,status=yes,resizable=yes');void(0);} function blogspotInit() {initFlag();} function hasFlagged() {return getCookie(FLAG_COOKIE_NAME) || ncHasFlagged;} function toggleFlag() {var date = new Date();var id = 10977212;if (hasFlagged()) {removeCookie(FLAG_COOKIE_NAME);servletTarget.src = UNFLAG_BLOG_URL + '&d=' + date.getTime();document.images['flag'].src = FLAG_IMAGE_URL;ncHasFlagged = false;} else { setBlogspotCookie(FLAG_COOKIE_NAME, 'true');servletTarget.src = FLAG_BLOG_URL + '&d=' + date.getTime();document.images['flag'].src = UNFLAG_IMAGE_URL;ncHasFlagged = true;}} function initFlag() {document.getElementById('flagButton').style.display = 'inline';if (hasFlagged()) {document.images['flag'].src = UNFLAG_IMAGE_URL;} else {document.images['flag'].src = FLAG_IMAGE_URL;}} function showDrop() {if (!hasFlagged()) {document.getElementById('flagi').style.visibility = 'visible';}} function hideDrop() {document.getElementById('flagi').style.visibility = 'hidden';} function setBlogspotCookie(name, val) {var expire = new Date((new Date()).getTime() + 5 * 24 * 60 * 60 * 1000);var path = '/';setCookie(name, val, null, expire, path, null);} function removeCookie(name){var expire = new Date((new Date()).getTime() - 1000); setCookie(name,'',null,expire,'/',null);} --></script><script type="text/javascript"> blogspotInit();</script><div id="space-for-ie"></div>

 

Thứ Bảy, tháng 8 20, 2005

Bản tin ngày 20 tháng 08 năm 2005
TT Giác Đẳng thông tin về tin tức Phật Giáo trong rơom Diệu Pháp
Minh Hạnh ghi chép

TT Giác Đẳng: Từ chùa Pháp Luân thành phố Houston, Texas Hoa Ky`, chúng tôi xin gửi đến qúi Ngài và qúi vị bản tin Phật giáo trong ngày.

Canada

Tại Cannada ngày hôm qua người ta đã long trọng cử hành kỷ niệm 100 kể từ khi giáo phái Phật giáo Shigefuji Sensei của Nhật Bản được truyền bá vào Canada, tức là 100 kể từ khi ngôi chùa Phật giáo đầu tiên được xây cất tại Crescent Rt Vancouver, Canada vào năm 1905, sự việc này cũng nhắc nhở một số điểm quan trọng về trường hợp của những người di dân Nhật Bản đã đến Bắc Mỹ vào một thời điểm rất xưa, chúng ta nhắc đến thời kỳ cuối thế kỷ 19 đầu thế kỷ 20, họ đến trong làn sóng di dân và cố gắng để duy tri` một cái gi` đó về giá trị tinh thần cho chính người Nhật và chính về điều đó những ngôi chùa Nhật Bản đã được xây cất lên tại Hawaii, tại Bắc Mỹ, kể cả Hoa Ky` và Canada.

Người Nhật Bản cũng giống như người Tây Tạng đã làm được hai việc mà các cộng đồng khác vẫn trong ti`nh trạng tương đối phôi thai. Cộng đồng Phật giáo Nhật Bản một mặt có thể gi`n giữ được bản sắc rất dân tộc của họ trong việc xây dựng Phật giáo ở xứ người, kể cả những thiền viện của Hoa Ky` mà đạo Zen ngày nay vẫn mang rất nhiều đường nét của Nhật Bản từ tọa cụ cho đến hi`nh thức thời phượng trang trí. Mặc dù gi`n giữ được rất nhiều về bản sắc dân tộc Nhật Bản, nhưng người Nhật cũng có khả năng để mang những tư tưởng văn hoá cũng như học thuật về Phật giáo truyền đạt cho những người địa phương, thiền Zen đã là một phong trào lớn, thiền Zen đã tạo ra khuôn mặt những học giả lớn và ngày nay những sách vở của Zen được bán tràn ngập tại các tiệm sách ở Hoa Ky`. Như vậy thi` để gi`n giữ bản sắc của mi`nh vừa có thể tiếp cận hoà hợp với nền văn hoá bản xứ đó là những điều mà người ta không thể phủ nhận được, 100 năm đã đi qua kể từ khi ngôi chùa Phật giáo Nhật Bản đầu tiên và cũng kể từ khi ngôi chùa Phật giáo đầu tiên được xây dựng tại Canada, ngày hôm nay tổ chức Phật Giáo Shigefuji Sensei có 17 ngôi chùa tại Canada. Con số những ngôi chùa này không phải được xem như là ky` tích với 100 năm thành lập khởi sự ở xứ người, nhưng cho bất cứ ai sống ở Hoa ky`, ở Bắc Mỹ đều hiểu rằng 100 năm tồn tại đó điều quan trọng là khả năng tiếp tục tồn tại ở trên một vùng đất hoàn toàn xa lạ. Sự có mặt hôm nay của 17 ngôi chùa thuộc hệ phái Shigefuji Sensei đã là một điểm son rất đáng được nói đến.

Thái Lan.

Thái Lan một lần nữa là một quốc gia Phật giáo, tại đó sự hoạt động của chính phủ có nhiều liên hệ mật thiết đến công cuộc duy tri` và truyền bá Phật giáo, nói một cách không sợ lầm lẫn thi` hơn 90% nguời Thái Lan họ không có sự phân biệt riêng rẽ giữa Phật giáo và nền văn hoá Thái, người ta xem rằng những tài sản của Phật giáo cũng là tài sản của đất nước Thái, và sự tồn tại hưng thịnh của nền văn hoá Phật giáo cũng là nền hưng thịnh của nền văn hoá Thái Lan, và với sự phát triển tương đối là đều đặn và có thể nói là một trong những quốc gia Phật giáo giàu có, đất nước Thái Lan đã có được những công tri`nh quan trọng trên phương diện hoằng pháp mà khó có nước nào hiện nay có thể bắt kịp, mới đây vào ngày 19 tháng 08 bộ văn hoá đã công bố rằng họ sẽ phân phát nửa triệu ấn bản Tam Tạng kinh điển đến các cơ quan chính phủ, tư nhân, khách sạn đồng dụng, đó là một nỗ lực có thể nói rằng khó có một quốc gia nào có thể làm được.

Một bản tin khác gửi đi từ Thái Lan, tại thành phố Phuket một trung tâm du lịch lớn của Thái Lan người ta đã khởi sự một công tri`nh xây cất để xây dựng một pho tượng Phật nặng 1000 tấn, đây là một pho tượng Phật ngồi với kích thước chiều cao 45 thước và bề ngang 25 thước được xem như sẽ là một pho tượng Phật ngồi lớn nhất ở trên thế giới, công tri`nh này được thực hiện được xem như để đánh dấu ngày sinh nhật của vua Thái Lan. Theo vị trưởng ban chăm sóc đề án xây dựng tượng Phật thi` sẽ mất 14 tháng để pho tượng này hoàn tất. Có thể nói rằng công tri`nh xây dựng những pho tượng lớn đang phổ thông tại các quốc gia Phật giáo cũng như một vài nơi khác, tại Mã Lai chẳng hạn. Sự xây dựng những pho tượng lớn ngoài y' nghĩa về tâm linh co`n là sức hấp dẫn lớn đối với du khách, người ta thường nghĩ rằng phải đến viếng thăm một nơi nào đó bởi vi` ở nơi đó có một đại Phật rất lớn, và chỉ đến thăm viếng pho tượng Phật lớn cũng là một phần thưởng đặc biệt cho những khách hành hương hay du khách bi`nh thường. Hiện nay có những pho tượng Phật lớn trên thế giới trong đó phải kể đến pho tượng Ushiku Amida Buddha tại Ushiku Arcadia gần Tokyo và pho tượng này được xem như là có một kích thước 30 lần lớn hơn tượng Nữ Thần Tự Do tại Hoa Ky`, người ta nói rằng trong 3 năm sắp tới sẽ có nhiều pho tượng Phật lớn được xây lên nhiều nơi tại Á Châu, có thể nói rằng đây là một trong những hiện tượng của thời đại.

Người ta vẫn thường ti`m lại những giá trị tôn giáo qua kinh điển, nhưng có một người đã làm một chuyến đi hành hương thăm viếng vùng đất Phật và không phải chỉ chép lại những gi` thuộc về thánh tích, thuộc về di tích Phật giáo và họ chép lại những gi` mắt thấy tai nghe và những kinh nghiệm trên đường đi, quyển sách này đã trở thành trong một quyển sách được đặc biệt lưu y' bởi những nhà bi`nh bút, trong trường hợp này tác giả là một người đã bỏ thời gian đi viếng thăm hành hương những thánh tích Phật giáo, ghi lại những điều mắt thấy tai nghe trong một hi`nh thức đặc biệt hấp dẫn lợi ích cho người đọc.

No. 0479 ( Khánh Văn dịch)

Phật giáo Tây Tạng: Học cách xả ly

Sau khi tốt nghiệp đại học, bà Jan Willis đến Nepal, nơi đây bà tìm ra Phật tánh trong bà và hài hòa với quá khứ.
Bởi Anne Underwood—Newsweek, tạp chí cho tuần 29/8--05/9

Image hosted by Photobucket.comChưa bao giờ bà Willis cảm thấy hứng thú với những nhà thờ công giáo trong thời thơ ấu của bà ở Alabama vào thập niên 50, nơi mà các nhà truyền giáo được xem là hoàn thành nhiệm vụ khi nào những tín đồ của họ trở thành những kẻ cuồng tín. Bà ta thường lẫn tránh những giảng đường cho đến khi bị bắt buộc bởi bà thân mẫu.

Sau khi nhập đạo lúc 14 tuổi, bà trở lại trạng thái nghi ngờ công giáo như bà đã từng nghi ngờ lúc còn bé rằng công giáo là đạo của những người da trắng kỳ thị. Chúng ta, không ai trách bà được, bởi vì nơi bà ở, thỉnh thoảng những trẻ em da đen bị tạt acid đến mù cả đôi mắt. Băng đảng kỳ thị của người da trắng sáng lập, đảng KKK (Ku Klux Klan) đã từng đốt cháy ngôi nhà mà bà ẩn núp bên trong, nghĩ rằng bà sẽ chết.

Lúc còn bé, bà Willis thường ấp ủ lý tưởng hòa bình của ông Martin Luther King Jr. và hình ảnh tự thiêu, hy sinh cho hòa bình, của ngài hòa thượng Quảng Đức đã đưa bà đến gần Phật giáo. Năm 1969, sau khi tốt nghiệp đại học, bà Willis phân vân giữa 2 lựa chọn : đến Nepal để học hỏi Phật pháp hoặc tham gia hội Black Panthers (là 1 tổ chức của người da đen chủ trương dùng bạo lực để chống lại người da trắng) để trả thù cho sắc tộc da đen của bà---“hòa bình hay ăn miếng trả miếng” bà nhớ lại, cuối cùng bà đã chọn con đường hòa bình …và từ đó, cuộc đời của bà hoàn toàn thay đổi. Phật giáo đã dạy bà sự từ bi, bằng lòng, và hài hòa với chính mình. Và điều này đã đưa đẩy bà trở thành giáo sư, dạy giáo lý đạo Phật ở trường đại học Wesleyan, và cũng chính điều này đã dạy bà tạo hòa bình với những nhà thờ công giáo.

Cuộc hành trình học đạo của bà không phải là một việc dễ làm. Bà đến tu viện phía ngoài Kathmandu vào năm 1969. Bà là người phụ nữ duy nhất giữa 60 vị tăng, tất cả mọi thứ xung quanh đều xa lạ. Bà phải học hỏi mọi thứ để hòa mình vào cuộc sống mới, từ âm thanh của tiếng chuông, tiếng mõ, tiếng kinh tụng, cho đến giờ giấc trong tu viện. Bà hằng cuốc bộ vài cây số lên núi để học Phật pháp với Lama Thubten Yeshe, vị Lama nói rằng, Phật tánh đã có sẵn trong bà, giờ chỉ cần bà đủ tĩnh lặng để tìm ra. Bà nhớ lại, lời nói đó đã tạo một tiếng vang mạnh mẽ trong lòng, đánh thức bà. Cái mặc cảm mà bà đối diện từ tuổi thơ, “tôi không là gì cả, không đáng giá trị nào cả” bà nói thêm “ tôi cảm thấy xấu hổ và thua kém.” Nhưng qua Phật giáo, tôi biết cách để gạt bỏ những ý tưởng không lành mạnh, và những nghi ngờ về khả năng của chính mình. Trong khi những người da trắng ở Alabama ruồng bỏ tôi, thì vị Lama gọi tôi là “ái nữ”

Mặc dù đã qua vài thập niên, nhưng những gì bà học hỏi và rèn luyện ở Nepal đã trở thành cuộc sống thường ngày của bà. Mỗi sáng, bà đến bàn thờ Đức Phật để tụng kinh và cầu nguyện sao cho việc giảng pháp của bà lan rộng và làm vơi bớt những thống khổ trên thế gian. Bà nói:” Trong thời kỳ mà mọi người sống trong lo sợ và thất vọng, những pháp rèn luyện này sẽ đem lại hy vọng cho mọi người”

Và cũng khơi dậy lòng từ bi cho cả tín đồ công giáo cũng như Phật giáo. “Kinh thánh có nói là hãy thương người láng giềng của ta, nhưng không dạy ta thương bằng cách nào” bà Willis nói như trên. Thiền Phật giáo dạy cho bà làm sao để có được sự thanh thản, sống 1 cách nhẹ nhàng, buông xả. Và thành khẩn nguyện cầu điều tốt lành đến cho tất cả mọi người, để tất cả đều tìm được sự an lạc trong tâm. Đó là 1 loại tình thương rất vi tế. Bà nói “Bạn nhận ra những điểm tương đồng của loài người, và bạn muốn họ chấm dứt đau khổ.” Với nhận thức này, bà cảm thấy gần gủi với những nhà thờ công giáo nơi mà bà đã từng lớn lên, sau 30 năm xa cách. Ở tuổi 57, bà đã tự gọi bà là—một Phật tử công giáo phi châu hoa-kỳ (an African-American Baptist Buddhist.)



Tibetan Buddhism: Learning to Let Go

After college, this child of Jim Crow went to Nepal, where she found the divine within and made peace with her past.

By Anne Underwood
Newsweek

Aug. 29 - Sept. 5, 2005 issue - Jan Willis never felt drawn to the Baptist church of her 1950s Alabama childhood—a place where the preacher hadn't done his job unless he whipped parishioners into a spiritual frenzy that left them fainting in the aisles. She avoided the revival tents until her mother forced her to go for the sake of her soul. And though she was eventually baptized at 14—"a wondrous experience," she admits—she quickly fell back into her old suspicion of Christianity as the religion of white oppressors. Who could blame her? So-called Christians in her hometown periodically blinded black children by tossing acid or hot lye at them. The Ku Klux Klan even burned a cross outside Willis's house, as she crouched inside, expecting to die.

Willis had always cherished the ideal of peace and in 1963 marched in Birmingham with Martin Luther King Jr. In college, inspired by the images of monks in Vietnam setting themselves on fire to protest the war, she became interested in Buddhism. But by the time she graduated from Cornell in 1969, Willis was faced with a stark postcollege choice: go to Nepal and study Buddhism or join the Black Panthers and fight for black rights—"peace or a piece," as she puts it. She opted for peace. And everything in her life changed. Buddhism taught her compassion and self-acceptance. It led her to her current job, teaching Buddhism at Wesleyan University. And it even taught her how to make peace with the Baptist church.

Her journey wasn't easy. Arriving at a monastery outside Katmandu in 1969, she was the lone woman among 60 monks; everything around her was strange. She learned to adjust to the sounds of gongs and conch shells, of chanted prayers. She hiked miles up a mountainside to study with Lama Thubten Yeshe, who taught her that she already had the nature of the Buddha within, if only she could be still enough to find it. It was a powerful message. The bias she faced in childhood "had convinced me that I was unworthy," she says. "I felt humiliated and undeserving." But through Buddhism, she learned to empty her mind of negative thoughts and self-doubt. Whites in Alabama might reject her, but Lama Yeshe came to call her "daughter."

Decades later, the practices she learned in Nepal are still very much a part of her life. Every morning, Willis goes to the altar in her study, adorned with brass offering bowls, incense, statues of Buddhist deities and photos of Lama Yeshe and the Dalai Lama. Her prayers focus on the tasks of the day, so that her teachings may be pure and accessible and her work may help reduce suffering in the world. "In a time when everyone's faced with such fear and hopelessness, these practices help rekindle hope," she says.

They also help rekindle compassion, a Christian virtue as well as a Buddhist value. "The Bible says 'love your neighbor,' but it doesn't tell you how," Willis says. Buddhist meditation taught her how to endure a slight and let it go—and to pray deeply for the good of humankind, so that all may find inner peace. It's a subtle kind of love. "You're aware of your common humanity," she says. "You want them to avoid suffering." This realization enabled her, after more than 30 years away, to finally feel at home in her father's church. And it leads her to call herself today, at 57, by that rarest of appellations—an African-American Baptist Buddhist.

http://www.msnbc.msn.com/id/9024949/site/newsweek/